Tối đầu tiên ăn tại nhà hàng ĐongLai Shun. Bạn giới thiệu đây là nhà hàng đã có 110 tuổi, được bán các món ăn theo phong cách đạo Hồi, chủ yếu là các món dê. Món đặc trưng ở đây là món lẩu, cái nồi lẩu này, theo các bạn ấy, có số tuổi tương đương tuổi của nhà hàng.

Ăn xong, ra phố đi bộ Vương Phủ Tỉnh. Trời lạnh, xuống đến 4 - 5độC. Thỉnh thoảng lại thấy một nắp cống ngầm phun khói, mình lướt qua ngửi thấy mùi than, hoá ra khi trời lạnh người ta phun khói ấm lên cho bớt lạnh, nhưng lại dùng than !
Vào thăm nhà hàng bán lụa nổi tiếng có từ thời nhà Thanh. Hoa văn của vải rất đẹp, nhất là gấm, nhưng nói chung là khá đắt. Bạn Vi Oánh chỉ 1 chiếc áo nói là mình mặc sẽ rất hợp, mình hỏi đó là một loại áo truyền thống của Trung Quốc à, bạn ấy bảo, không, đó là áo của các công chúa ngày xưa, hi hi, không thấy giống trong các bộ phim mình đã xem. Liếc nhìn giá thấy đề 780 NDT.
Cả đoàn chẳng ai mua được gì trừ hai sếp, mỗi sếp một mũ dạ. Sếp mình thử chiếc mũ dạ màu lông chuột, có vẻ ưng ý, định lấy, mình buột miệng xui, anh lấy màu đen để hợp với cái áo dạ anh đang mặc, ok, thì màu đen. Trong thang máy, sếp rỗi tay rỗi chân thế nào săm soi ra, bên trong mũ dạ tuột chỉ một đoạn dài cả ngón tay, báo hại mình lên phòng lục đục kim chỉ. Mang đi trả, sếp lại hỏi, em còn chỉ đen không ? Sếp lôi ra cái áo dạ, cúc cổ tuột đâu từ đời nào, 3 cúc còn lại, cúc nào cũng trong tình trạng vừa cài vừa giữ không thì nó chạy mất. Trời ! Mấy chị em huy động hết mọi khả năng vẫn không thể có cúc nào vào cái cổ áo ấy cho nó ổn ổn cả.
Sáng hôm sau phải đi làm việc, tất nhiên rồi ! Công ty phía bạn khá hoành tráng, quy mô lớn, sản xuất ra các loại máy in, nghe quảng cáo là cả máy in tiền, còn các máy in hoá đơn tài chính thì là số 1 Trung Quốc. Mình cứ mắt tròn mắt dẹt mà nghe, mà xem thôi.

Buổi chiều được đi thăm Quảng trường Thiên An Môn, vào Cố Cung. He he, đợt này đi mình tép nhất đoàn, hoá nên lại vào cái chân chụp ảnh cho mọi người, mình có ít ảnh quá !






Buổi tối được chiêu đãi ở một nhà hàng mà theo lời TGĐ Trương thì nó lớn nhất nhì Châu Á. Đúng là rộng thật, lớn thật, hoành tráng thật, các món ăn cũng đặc biệt thật, nhưng quả thật mình chả thấy ngon, chả thấy ấn tượng gì, hình như ấn tượng nhất là khi vào/ra cửa luôn có 10 chân dài áo dạ đỏ, cổ lông đỏ đứng hô "hoan ính" ầm ĩ cả lên. Mình nhớ được nhà hàng này vì ở đây TGĐ Trương khen mình là "tài sắc vẹn toàn", ối, lần đầu tiên có người khen mình như thế, mình suýt ngất, trên xe về khách sạn mấy anh trong đoàn bảo mình, "tối nay em khỏi ngủ hè ?".
Sáng hôm sau lại phải đi làm việc rồi ra thẳng sân bay đi Tây An. Thế là chẳng Di Hoà viên, chẳng Vạn Lí Trường Thành gì cả. Mình có 2 đêm ngủ Bắc Kinh nhưng theo người Trung Quốc thì như vậy có nghĩa là mình chưa đến Bắc Kinh.
2 nhận xét:
É, Sao moi nguoi lai khong thay thuc an TQ ngon nhi? Am thuc Tq duoc ca ngoi lam co ma? Ti ti
Ui, chị chả hiểu đâu, nhưng Bắc Kinh thì khó ăn lắm, xuống phía Nam dần dần dễ ăn đi đấy. BK cả 8 ngày chắc giờ ngắc ngoải rồi em ơi !
Đăng nhận xét