Tối muộn ngày 20/11, điện thoại rung tin nhắn : "Cô, em chúc cô khỏe. Em Minh QB".
"Cô cám ơn Minh. Chúc Minh luôn khỏe và vui".
Liền sau đó là một cuộc điện thoại : "Cô ơi, không biết cô còn nhớ không, chứ em thì mãi mãi không bao giờ quên. Sau lần vấp ngã ấy, đứng dậy đi ấy, đến giờ em luôn nhớ những lời cô dặn. Nếu ngày đó không phải là cô, chắc em chả được như bây giờ đâu. Em cám ơn cô nhiều lắm".
Giọng nói bồi hồi đầy xúc động của cậu học trò cũ làm mình nhớ lại ngày 20/11 năm ấy - gần 20 năm rồi. Cô giáo trẻ mới ra trường được vài năm, chủ nhiệm một lớp giáo sinh sư phạm. Ngày 20/11 cũng là ngày của các em, sáng ấy cô đến lớp, tặng mỗi học trò một tấm bưu thiếp. Chỉ thế thôi nhưng cô đã hì hục gần như cả tháng chuẩn bị. Mỗi tấm bưu thiếp tặng một học trò được cô ngẫm nghĩ cẩn thận xem ghi như thế nào cho phù hợp. Và tấm bưu thiếp của Minh là : "Không vấp ngã trong cuộc sống, điều đó vẫn tốt. Nhưng vấp ngã rồi đứng dậy đi được, lại là điều tốt hơn" - rất đúng trong hoàn cảnh cậu lớp trưởng ngày ấy. Lời cảm ơn, rồi lời kể hồ hởi và tự hào về vợ và cô con gái làm cô giáo lây niềm vui của cậu học trò cũ.
Lớp chủ nhiệm đầu tay của cô ngày ấy giờ đã có khá nhiều em là hiệu trưởng, hiệu phó tiểu học, rồi giáo viên dạy giỏi ở HG. Đặc biệt còn có 1 cô bé em út của lớp, giờ dạy tại một trường tiểu học chất lượng cao của HN. Nhiều lúc nghĩ, có lẽ mình có duyên với nghiệp dạy hơn, nếu cứ theo nghiệp dạy thì giờ chắc có nhiều học trò thành đạt.
Nhớ lại lúc cô tặng bưu thiếp, trông đứa nào cũng hồi hộp, mở ra đọc những lời cô viết, rồi đứa thì ngượng ngập, đứa thì sung sướng, nhưng hình như đứa nào cũng thấy đúng là lời cô viết dành riêng cho mình.
Nhiều năm sau, bọn học trò đều nói, tấm bưu thiếp cô tặng em vẫn giữ đến tận bây giờ.
Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011
Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011
20112011

"Con là học trò cưng của Thầy, là con út trong đại gia đình học trò NCS của Thầy, những ý tưởng SP của Thầy đang thực hiện con hãy đi tiếp nhé..."
Trời ơi ! Thế mà mình lại "mất dạy" ! Mình chưa bao giờ xứng đáng với những tâm huyết mà Thầy dành cho mình, cũng chỉ vì những "cơm áo gạo tiền..."
Nhiều lúc thấy mình thật hèn nhát !
Chẳng biết còn được chụp ảnh như thế này với Thầy bao nhiêu lần nữa.
Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011
11-11-11
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
Bài ca về giảng đường đại học
Nguyễn Kiến Thọ
Mai, bạn ơi dù bạn đi xa
Dù tới Điện Biên hay về xứ Lạng
Heo hút một dải miền rừng
Mái trường nhỏ tuềnh toàng dăm mái lá
Những riêng tư dẫu còn mới lạ
Thì cuộc đời đâu dễ đã nguôi quên
Nơi ấy mái trường, thuở ấy sinh viên
Giảng đường hẹp, ước mơ thì rộng mở
Nơi tề tựu bao bạn bè quen lạ
Nơi niềm vui không mất mát bao giờ
Tiếng trống trường thức lại tuổi ngây thơ
Mùa hạ đến suy tư chùm phượng đỏ
Thầy giáo già những nếp nhăn rạng rỡ
Mắt nheo cười trẻ lại mỗi mùa thi
Đấy, giảng đường (chẳng mơ mộng gì đâu)
Con đường nhỏ mùa mưa còn lầy lội
Bàn chân bước, bàn chân... ai đoán nổi
Dấu mình đi in bóng đã bao người
Ai cũng nhớ về năm tháng quá xa xôi
Một góc tuổi sinh viên mình ở lại
Giảng đường đã mấy lần thay áo mới
Dấu mực vương trên bàn gỗ hoen mờ
Ai đã một lần ngắt những bông hoa
Nâng niu ép nơi trang đầu cuốn sổ
Nơi những nỗi buồn cũng xui ta nhớ
Mỗi mùa thi lần lữa kéo nhau qua
Mai, bạn ơi dù bạn đi xa
Dù tới Điện Biên hay về xứ Lạng
Dẫu biết thế cuộc đời không đơn giản
Tiếc những gì đẹp nhất phía sau lưng
Trăm mọi ngả đường chẳng thể nào quên
Con đường nhỏ tới giảng đường đại học.
Mấy ngày nay nhộn nhịp đợi hội lớp đại học gặp nhau, có 2 đứa mình chưa gặp lại sau 20 năm, mà chẳng phải xa xôi gì, đây với Quảng Ninh. Còn không bằng đứa xa nhất, tận nửa kia bán cầu thì lại cứ 1- 2 năm gặp/lần !
Giờ trường đông quá, các khoa không tổ chức cùng nhau được, cũng hơi tiếc ! Chơi với hội khác khoa cũng nhiều, mà bọn đấy thì lại càng ít thông tin, gặp thì thích lắm. Năm nay khoa Toán, khoa Hóa không tổ chức cùng đợt với khoa Lí mình, một số người muốn gặp lại phải đợi 5 năm nữa !
Anh xã cứ kêu, ngày nào tôi chả hội lớp, chỉ béo mấy đứa hồi xưa yêu đương không lấy được nhau thôi...
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
HOA
Lâu lâu mình chưa có ai tặng món gì, nhất là hoa thì hình như càng xa xỉ. Mình toàn tự tặng mình tứ lung tung, nào giầy, túi, ví, thậm chí chuyển từ xì tai váy liền sang xì tai quần áo sơ vin nên đồ đạc mấy nay cũng lắm. Thế mà vẫn chưa hết được đam mê. Cũng đang có ý đợi đợi xem sắp đến cái ngày mà ít nhất cũng có mít tinh hội họp chi chi đó, mình có gì thêm không, hìhì...
Chiều tối hôm trước, thấy bạn Hoa lễ mễ bưng một cái hộp khá to vào, mở ra và đặt lên bàn "Cháu mua tặng cô nhân ngày 20/10". "Ái chà chà, to thế, phức tạp thế..." Tuy kêu lên thế nhưng trong bụng mình sướng âm ỉ. Thế là mình có hoa rồi, thế là cũng có ai đó thấy mình hình như thua ai đó (hic hic, đoạn này đụng chạm à nghen !)
Chiều tối hôm trước, thấy bạn Hoa lễ mễ bưng một cái hộp khá to vào, mở ra và đặt lên bàn "Cháu mua tặng cô nhân ngày 20/10". "Ái chà chà, to thế, phức tạp thế..." Tuy kêu lên thế nhưng trong bụng mình sướng âm ỉ. Thế là mình có hoa rồi, thế là cũng có ai đó thấy mình hình như thua ai đó (hic hic, đoạn này đụng chạm à nghen !)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
