Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

2010

Hơn một tuần không về blog, nhớ quá là nhớ. Vứt tạm mấy cái ảnh lên đây đã vậy, lại thêm mấy hôm nữa cũng không thể chăm sóc được blog rồi, thấy thiếu vắng quá đi....




Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

Chuyện nhỏ không ?

Chiều hôm trước, Nó đi học vội vàng sao đó, chả hiểu loanh quanh thế nào ở chỗ ngã mấy Kim Liên mới, bị anh công an mời vào bốt. Hỏi ra, chưa có bằng, thì đã đủ tuổi đâu, Nó giống mẹ, năm thì đủ rồi, nhưng mãi cuối năm mới đủ ngày đủ tháng, nên giờ chưa được thi bằng lái xe máy. Chính ra thì phải giữ xe 15 hay 30 ngày gì đó. Nhưng anh công an thương tình, phạt.
Nó bảo : Anh ấy phạt con lỗi đi nhầm làn đường, 150 000 mẹ ạ. Con có lấy hoá đơn về đấy. Không phải giữ xe.
Mẹ liền dạy : Lần sau như thế con bảo cháu là sinh viên, không có tiền, cháu chỉ có ngần này thôi (đưa 50 000 ra). Thế là họ cho đi, không phải lấy hoá đơn đâu.
- Ô hay, như thế thì làm giàu cho công an à mẹ, con sai, con nộp cho nhà nước chứ sao con phải đi làm giàu cho công an ?
Mẹ vẫn vớt vát : Nhưng như thế mình chỉ mất có 50 000, còn không cho họ mà phạt nghiêm chỉnh, lấy hoá đơn nghiêm chỉnh thì mất 150 000.
- Kệ chứ, mình sai mình nộp phạt cho nhà nước là phải, ai như mẹ đi làm giàu cho công an kiểu đấy !
Mẹ : ............. (thật sự là chưa nghĩ ra kiểu gì để nói đâu)

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Linh tinh

Thế là sắp hết ngày, đẩy mấy thứ văn bản sang phòng sếp xong nhẹ cả đầu. Lại sắp có chuyến đi Hà Giang, tranh thủ lướt qua mấy cái ảnh cũ của Hà Giang để còn dự kiến lịch chơi bời kết hợp tý chứ nhỉ.

Một anh bạn dân mỹ thuật ở Hà Giang, dạo này lại quay sang làm gỗ lũa. Công nhận mấy món này của anh ấy đẹp thật. Chất liệu lấy trong các hang đá ở Hà Giang. Tuy nhiên, cũng phải tìm tướt bơ, cộng với bàn tay của mấy anh hoạ sĩ như anh bạn mình thì mới được long lanh thế này.


Dân tộc H'Mông ở Hà Giang làm gốm thế này đây. Chắc chắn là khác xa Bát Tràng nhỉ. Quả thật, mình cũng không hiểu họ làm như thế nào, nhưng không hề có lò nung nhé. Xắn đất ra, đổ khuôn, đem phơi, thế là xong. Chắc là do loại đất, và kĩ thuật làm đất khá tốt thế nào đó.


Mình đã thử ngồi vào cái khung cửi này rồi, chân đạp này, tay xiên này... ôi, cũng rắc rối lắm để làm nên tấm vải. Con gái H'Mông khi về nhà chồng là phải đem theo gối, đệm... cho anh em cha mẹ chồng. Đem càng nhiều càng chứng tỏ mình là đảm đang (kiểu thương hiệu càng cao ấy). Khi đã có chồng, có con thì việc dệt vải may quần áo cho chồng con, may váy cho mình là đương nhiên rồi. Hí hí, có lần mình đã tưởng tượng cảnh anh xã nhà mình mà không lấy được mình, lấy mấy cô người H'Mông ấy, thì mặc bộ quần áo tàpủ (quần áo của đàn ông người H'Mông, may bằng vải chàm tự dệt bằng khung cửi này), chưa hiểu trông sẽ như thế nào !


Một chú cộng tác viên của mình, sau khi đi Hà Giang về kêu là chú ấn tượng nhất với những bờ rào đá này đấy, chẳng nơi đâu có cả, nhìn mới thấy công sức của họ kinh nhỉ. Mình cãi, thế chú không thích cái tường trình bằng đất kia à, cũng chẳng nơi đâu có được, cũng nhìn thấy cả một công sức lớn của người làm ra nó đấy thôi. Ở trong những ngôi nhà làm tường trình như thế á, mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát nhé, chú không tin cứ lên ở thử mỗi mùa một tuần mà so sánh, nhở.


Để đi đến chiêm ngưỡng được, sờ tận tay được bờ rào đá, tường trình đất này thì phải vượt qua những đoạn đường cũng kinh khủng lắm ý, như thế này này :

Nhưng đừng vội nản nhé, cứ đi đi, đi rồi bỗng nhiên mát mắt khi bất chợt hiện ra trong mắt ta những hình ảnh bình yên như thế này.

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Bác Trá

Chiều qua gọi điện cho anh bạn, anh nói đang đi đám ma, bác Trá - sếp trực tiếp đầu tiên của mình - mất vì ung thư gan. Xin gửi anh nén nhang tưởng nhớ linh hồn người quá cố.
Mình nhớ mãi căn phòng - nơi làm việc đầu tiên của mình. Sáng đến, bác Trá và chú Phương sẽ thuốc lào và nước chè khoảng 30 phút. Chao ơi, ngày ấy sao không sợ, chứ bây giờ nghĩ mà kinh. Phòng thì bé, một cái điếu cày, hai người chuyền tay nhau, liên tục, liên tục nhả khói, chả thấy ai chán cả. Ấy là chưa tính ai đó sáng đá qua làm tạm vài điếu (vì biết rằng nơi đây lúc nào cũng sẵn mà).
Bác Trá là người H'Mông, hồi ấy bác ở tập thể trường, vợ con hình như ở vùng cao cả. Mà lạ, sao hồi ấy vô tư thế, gia cảnh nhà sếp thế nào chả có tường...
Sau khi mình chuyển đi, bác Trá cũng không còn ở trường cũ. Tỉnh mở thêm trường cấp 3 ở Đồng Văn, bác về làm Hiệu trưởng, lâu lâu, bác cháu chẳng gặp nhau.
Tối nay, anh bạn gọi điện cho mình, nói báo cáo em, việc em nhờ anh đã hoàn thành xuất sắc, mà mày biết không, chưa bao giờ tao chứng kiến cái đó đâu nhé, kinh hoàng. (hic, thỉnh thoảng hứng lên anh cứ mày - tao với mình, thân mật lạ, lâu lâu không thấy mày - tao lại tưởng có gì nghiêm trọng).
Mình lớ ngớ chả hiểu "cái đó" anh nói là gì, hoá ra là cái đám ma của người H'Mông.
- Họ ấy à, chả có quan tài quan tung gì nhé. Làm cái chõng, treo lên xà nhà, cách đất chừng gần 3 mét. Rồi có cái chậu tro để bên dưới đấy, ai đến thì thắp hương. Bao giờ đưa đi chôn thì mới có quan tài.
- Thế người chết cứ để vậy à anh ?
- Uh, đầu quấn vải đen, từ cằm trở xuống đắp vải xanh sĩ lâm. Cứ để đấy, nằm đấy thôi. Đám này để 4 ngày em ạ. Mấy đứa đi cùng anh nó nói, thế là tiến bộ lắm đấy, có đám thầy cúng bảo nó phải ăn hết tiền của của vợ con nó mới đi được, thế là nhà họ giấu chính quyền, để 30 ngày như thế.
- Ối trời, 30 ngày trong nhà như thế...
- Chứ sao, có đám nó không treo thế mà trói vào cột.
- Ồ, vậy trói sao nhỉ ? Trói đứng à ? a, đúng rồi, em nhớ ai kể chuyện trói người chết vào cột rồi bón cơm nhỉ...
- Uh, người H'Mông không có bàn thờ, không có ngày giỗ, chết là hết, đào sâu chôn chặt, không bao giờ lật lên cả em ạ. Có nơi họ để ý ngày sinh nhật thôi, còn ngày chết là không có ai để ý gì đâu... Anh lần đầu biết đấy, còn em, chắc chắn là chưa bao giờ biết rồi, thằng Lừa (anh bạn toàn gọi yêu anh xã nhà mình như vậy) nó bảo nó biết hai lần rồi kia.
- Chấp gì hắn, sinh ra lớn lên ở đó, năm lớp 1 đã biết dẫn bạn gái người H'Mông đi ăn phở chịu rồi... Hắn đang bảo kìa, hồi hắn bé còn chả có quan tài, họ cứ làm cái cáng tre ấy, khênh qua nhà mình đi chôn, sợ phát khiếp.
- Uh, thôi thế cũng đã là một đám ma người H'Mông tiến bộ rồi em ạ. Anh rời Phố Cáo lúc trưa, giờ đã về đến HG, hoàn thành mọi việc của mọi người gửi gắm.

Bác Trá là một người H'Mông tiến bộ, đã đi học đại học (từ những năm bảy mấy), làm việc lâu năm ở thị xã, rồi cuối đời về lại thị trấn quê hương... Giờ cậu con trai, nối nghiệp bố, đang dạy tại trường CĐSP tỉnh. Vĩnh biệt bác, bác Cự Mí Trá, người H'Mông đầu tiên cháu được tiếp xúc gần gũi, và yêu mến, bác đã giúp cháu những bước đi đầu tiên khi mới ra trường. Cách nhau 500 km mà đã rất xa xôi, giờ đây xa cách mãi mãi rồi bác ơi...

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

Hoa cỏ trong vườn

Sáng chủ nhật đẹp trời, mình lang thang ra vườn, giữ lại hình ảnh các bạn hoa. Cảm ơn các bạn ấy đã luôn tươi thắm.

Mấy năm trước mình lọ mọ lên tận Bưởi bê hai cây hoa ngũ sắc này về, hồi ấy nó còn bé tý, đâu như có 5000/cây, hai cây hai màu vàng khác nhau. Mình khoái hoa màu vàng cam hơn hay sao ấy, vì mới nở hoa có màu vàng tươi hơn, sau cứ thẫm dần, chính thế nên nhìn cây hoa luôn rực rỡ, trên một bông hoa hầu như lúc nào cũng có các pha màu khác nhau. Sướng !

Khi trồng hai cây dứa cảnh này, mình không nghĩ lại có ngày nó ra hoa, vì chưa bao giờ mình biết loài hoa này cả. Đến khi nó nhú cành lên thì mới đầu tưởng là ngọn thế nào đó. Sau rồi ngày nào cũng ra vuốt ve, sờ sịt (hi hi, may sao nó không bị nhột !). Nó cao vút lên (chắc phải đến 2 mét), và hoa nở... Ai đến cũng ra ngắm nghía, vì quả thật, nó hơi lạ nhỉ ?

Hoa xương rồng này là dễ trồng nhất, cứ cắm một đoạn cành cây xuống đất, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy có hoa rồi, hoa nở lại được lâu, hàng tuần chưa héo, mặc mưa gió...

Nhớ hồi học phổ thông, lần đầu biết cây hoa giấy là hôm qua ngã ba Mỏ Bạch. Mình thích loài hoa này liền, đi qua nhà ai có giàn hoa giấy là cứ ngoái nhìn. Mà sao Thái Nguyên nhiều hoa giấy thế không biết !
Cây này không có nhiều hoa lắm, nhưng mình thích là nó có 2 màu hoa trên một cây, thậm chí một cành !

Cây hoa xinh xẻo này của nhà hàng xóm, chuyển đi để lại cây hoa, mang ra gốc cau để, thú thật, mình chưa biết tên hoa nữa, nhưng đã yêu rồi, có lẽ tại vì nó có hai màu hoa trên một cành hay sao ấy !

Mọi người gọi đây là hoa Sứ, nhưng quả thật trong mình luôn có ý nghĩ hoa Sứ màu trắng tinh khiết cơ nhỉ ?

Mình đoan chắc là nhiều bạn nhìn ảnh này không biết là hoa gì đâu nhé, thật ra thì rất gần gũi thôi mà.
Hoa ấy khi kết trái thì thế này đây.
Cây khế ngọt này rất sai, tuy quả không được to lắm. Năm ngoái tưởng cây chết, không hiểu sao lá cứ úa vàng, rồi khô cành. May thế nào lại hồi sinh !

Tiếc là dạo này không có hoa Tóc Tiên, mình rất khoái dãy hoa Tóc Tiên, dạo này không ai chăm, nên hơi cằn, mỗi năm thấy nó nở có vài lần, nhưng khi đã nở là cả vòng cung rực màu Tóc Tiên.
Hai năm trước mình còn trồng được một ít mười giờ Nhật, hoa này mà chụp cả thảm bốt lên đây chỉ có tuyệt cú mèo !
Hình như bạn áo xanh đang tương tư các bạn hoa đã từng nở trong vườn đấy !