Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

Thơ nhập

Ba lần du ngoạn mây Yên Tử
Chẳng nảy trong mình một ý thơ

Lòng thành chưa thực như anh Thuận
?
Ước có một ngày Phật độ cho
!
Đó là những lời bất giác mình thốt lên sau khi đọc chưa hết Thi Vân Yên Tử của GS. TS. Hoàng Quang Thuận.

Anh, một nhà khoa học, yêu thơ, thuộc nhiều thơ, song chưa từng làm thơ. Bỗng nhiên, có một ngày, Thi Vân Yên Tử - một tập thơ thiền mang tên tác giả Hoàng Quang Thuận ra đời.
Anh Thuận kể rằng, một lần thăm Yên Tử, khi xuống núi thấy người dân trong vùng bán một con rắn, đen trũi, to bằng cổ chân người lớn, có mào đỏ, anh đã mua và phóng sinh. Sau khi được thả, ngài quay đầu lại, ngẩng cao đầu gật gật chào như tạm biệt. Đó phải chăng là cơ duyên cho Thi Vân Yên Tử ra đời ? Chỉ trong một thời gian ngắn, 143 bài thơ thiền thành hình để hôm nay chúng ta có tập sách này trên tay.

"Sau mỗi lần trở về Yên Tử, anh như người nhập thiền, bao điều giống như kỉ niệm, hồi ức thuở nào ở chốn linh sơn đất Việt sống lại và phát sáng ra vậy. Cảm hứng thi ca như một dòng chảy từ chốn không cùng, huyền bí nhiễm vào anh, theo chân anh vẽ nên bức tranh khai mở từ ngày đầu Đức Hoàng đế Trần Nhân Tông bỏ ngai vàng về Yên Tử tu hành, lập nên Thiền Phái Trúc Lâm hơn 700 năm trước. Hoàng Quang Thuận phải chăng đã có kiếp chân tu ở đất này ? Anh lần theo dấu cũ, vén bức rêu phong thời gian, lòng bâng khuâng hoài cảm như chàng Từ Thức trở lại quê hương sau mấy trăm năm sống trên tiên giới : "Yên Tử Thầy ơi ! Con tới đây. Mênh mông mây núi bóng Sư thầy. Trăm năm duyên kiếp còn lưu lại. Lối cũ đường xưa ngập cỏ cây" (Vân du Yên Tử)".
NGUYỄN TRỌNG TÂN, nhà văn
"Duyên với Yên Tử đã có bao nhiêu du khách. Vậy mà một nhà khoa học từ miền Nam lặn lội ra thăm, đã ghi lại được những vần thơ với tấm lòng thành của một khách xa, hành hương đến một vùng gốc Phật ở Việt Nam, tông phái Trúc Lâm. ... Một chuyến đi mà thâu nhận được vẻ đẹp của Yên Tử, những huyền thoại, cổ tích ẩn náu trong cây cỏ, vượn, rắn, con suối, ngôi chùa đã khó, huống chi lại thể hiện được những điều ấy thành những câu thơ có hồn. Tôi nói : Anh Hoàng Quang Thuận, đó chính nhờ lòng thành mà Phật độ cho anh đấy !"
NGÔ VĂN PHÚ


Tưởng rằng cơ duyên trời định ấy chỉ đến một lần trong đời anh, ngỡ cũng đã là quá hạnh phúc, chỉ một tập thơ cũng đủ để mọi người nói rằng, có một dòng thơ như thế ! Ai ngờ... lại có một HOA LƯ THI TẬP !



Hôm ấy, Hoàng Quang Thuận cùng nhà thơ Dương Kỳ Anh có cuộc tâm nguyện trước bàn thờ Phật tổ để ứng nghiệm thơ thiền tại Tràng An - Bái Đính. Đó là một đêm huyền diệu của hai người. Nhưng cho đến sáng, nhà thơ Dương Kỳ Anh chỉ "trình làng" được 4 câu thơ, còn Hoàng Quang Thuận, có đến 121 bài thơ về vùng đất địa linh nhân kiệt này.
Anh Thuận kể rằng trong vòng khoảng 4 giờ đồng hồ đêm ấy, anh như người mộng du, ngồi viết liền một mạch, được 121 bài thơ, những bài thơ nhuốm vị thiền. Mình kêu, trời, tính ra 2 phút một bài thơ, em thì có lẽ 2 phút chưa viết xong cái tựa đề của mỗi bài ! Anh Thuận cười, không hiểu sao lúc ấy anh tốc kí nhanh kinh khủng, bản thảo đó giờ anh vẫn giữ.

"Sau Thi Vân Yên Tử, bây giờ là Hoa Lư thi tập, GS. TS. Hoàng Quang Thuận muốn tặng cho chúng ta những phút chấn động linh giác của một nhà khoa học. Những giây phút chớp loé, tức thời, rất dễ vụt biến mất. May mắn thay, anh Hoàng Quang Thuận đã kịp buộc giữ những vụt sáng hiếm hoi ấy lại, để hiện hình thành những nụ hoa ngôn ngữ trên tay ta".
HỮU THỈNH

Mỗi người đọc thơ anh có những cảm nhận khác nhau, thơ anh là "sương khói" (Diệu Hương), là "sự chấn động linh giác" (Hữu Thỉnh), là "miền cảm ứng" (Đăng Lan), là "hồn thơ lung linh ánh đạo" (Đỗ Thị Hồng Cúc)... Nhưng em, em vẫn thích gọi đó là dòng THƠ NHẬP. Nhớ mãi câu anh Thuận nói, ừ thơ của người xưa đấy em ạ, không có người xưa nhập vào, anh làm sao làm được những vần thơ như thế...

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Thành phố Hà Giang

Ngày 27/9, Chính phủ ban hành nghị quyết số 35/NQ-CP thành lập thành phố Hà Giang, trực thuộc tỉnh Hà Giang

Thành phố Hà Giang được thành lập trên cơ sở toàn bộ diện tích tự nhiên, dân số và các đơn vị hành chính trực thuộc của thị xã Hà Giang.

Diện tích tự nhiên của thành phố là 13.531,93 ha và 71.689 nhân khẩu, 8 đơn vị hành chính cấp xã, gồm 5 phường: Trần Phú, Minh Khai, Nguyễn Trãi, Quang Trung, Ngọc Hà và 3 xã: Ngọc Đường, Phương Thiện, Phương Độ.

Trước thời điểm trở thành thành phố, tốc độ tăng trưởng kinh tế của thị xã Hà Giang đạt 17,96% (năm 2009), thu nhập bình quân đầu người 989 USD/người/năm; thu ngân sách năm 195 tỷ đồng, trong đó nguồn thu mà thị xã được phân cấp là 118 tỷ đồng. Trong cơ cấu kinh tế, tỷ trọng thương mại dịch vụ của thị xã Hà Giang chiếm 70%.

Toàn thành phố Hà Giang hiện có 950.000 m2 diện tích nhà ở với bình quân đầu người đạt 15,8 m2. Tỷ lệ nhà kiên cố và bán kiên cố trong khu vực nội thị đạt 76%.

Thành phố có 146 km đã được trải nhựa và bê tông hóa. Hệ thống cấp điện được đảm bảo, 90% đường phố được cấp điện chiếu sáng. Hệ thống thông tin, liên lạc được phát triển, đáp ứng nhu cầu thông tin liên lạc của thành phố với các vùng, các khu vực.

Nhân dịp này, mình muốn giới thiệu một số hình ảnh về tỉnh HG, những nơi mà nếu có dịp lên HG, bạn nên đến thăm.

Cửa khẩu Thanh Thuỷ
Hà Giang có một cửa khẩu quốc tế, đó là Thanh Thuỷ. Còn nhớ, lần đầu tiên mình lên cửa khẩu Thanh Thuỷ là năm 1991. Lúc ấy, chưa bao giờ mình được đi nước ngoài cả. Khi cách cửa khẩu khoảng 5 km có tấm biển đề Vành đai biên giới, mình hồi hộp và xúc động lắm, nhất là ngay gần tấm biển ấy có một ngôi mộ liệt sĩ, giờ mình vẫn nhớ, tên là Lê Thiếu Hoa. Chiều biên giới heo may lành lạnh, con đường nhỏ vừa một làn xe, vừa đi vừa gạt những bông lau trắng thò ra đường... trời ơi, hiu quạnh quá, ngôi mộ cô đơn quá... Cảm giác ấy còn nguyên những lần lên sau đó, cho đến lần vừa rồi, không còn ngôi mộ ở đó nữa, con đường rộng rãi thoáng đãng ra nhiều, đi qua đó mình mới không còn thấy hiu hắt nữa.
Giờ thì cửa khẩu đã khang trang thế này rồi. Đây là đứng từ bên TQ nhìn về VN.


Còn đây là đứng từ VN chụp sang phía TQ.

Cảm giác rưng rưng bên cột mốc...

Núi đôi Quản Bạ
Muốn lên 4 huyện vùng cao núi đá của Hà Giang, đầu tiên bạn phải vượt đỉnh dốc Păcxum, dù là lái xe chuyên nghiệp dưới đồng bằng, bạn cũng cần cẩn thận. Nhưng qua dốc đó, bạn sẽ đến một vùng quanh năm mù sương, đó là xã Quyết Tiến (huyện Quản Bạ). Đây là vùng trồng rau của hà Giang, đã có những dự án như rau đậu Hà Lan, bắp cải Đà Lạt, hoa hồng Đà Lạt được trồng ở đây. Đặc biệt là rau đậu Hà Lan thì mình chưa gặp ở Hà Nội. Rau có dạng dây leo, lá như 2 cánh tai nhỏ nhỏ ấp vào nhau, nấu canh ngọt kinh khủng, dù chỉ nấu suông. Qua khỏi vùng mù sương đó hiện ra thị trấn Quản Bạ, xa xa thấy hình dáng thiếu nữ nằm ngủ, có cặp Núi Đôi đẹp mê hồn. Tiếc là hôm đó trời mù, mình không chụp được ảnh từ đỉnh núi, sau đó xuống chân Núi Đôi mới chụp được nên ảnh chỉ được thế này thôi.

Sau đó, còn nhiều cua tay áo nổi tiếng và dốc nữa thì mới có thể đến được thị trấn Yên Minh. Ở đây có một cái chợ họp vào chủ nhật, ngay cạnh dòng suối, lần đầu ở Yên Minh, mình ngạc nhiên quá khi thấy chủ nồi thắng cố điềm nhiên múc nước suối đổ thêm vào nồi khi nước cạn, hihi, chuyện đó bình thường mà. Lên Yên Minh lần nào cũng vô cùng thích thú với rừng thông, nhưng đoạn qua rừng thông cua lắm, mình dễ say xe kinh khủng.


Dinh thự Vua Mèo
Lên đến Đồng Văn bạn nhớ ghé Sà Phìn thăm di tích nhà Vua Mèo Vương Chí Sình nhé. Thú thật là Tô Hoài tả khéo lắm í, mình đọc truyện của ông, cứ tưởng nhà Vua Mèo phải cao, rộng... tóm lại là hoàng tráng lắm, ai ngờ nơi để cái phản xử những người dân Mèo phạm tội cũng chỉ ... vừa vừa thôi, độ bằng 2 -3 cái chiếu. Buồng bà cả, bà hai, bà ba thì cứ san sát nhau, mỗi buồng chỉ độ hơn chục mét vuông... Ấn tượng nhất là cái thùng tắm sữa dê của Vua, còn đến bây giờ, mấy anh cứ thích nhảy vào thử xem sao, nhưng thú thật, chỉ ngập đến bụng là cùng.
Đây là mộ ông Vua Mèo nổi tiếng, đi ngựa về Hà Nội họp Quốc Hội.


Đây là cổng vào nhà Vua Mèo. Đến đây, mình thích nhất là những cây thông, tạo cho mình cảm giác nơi đây hùng vĩ hơn, đúng là dân Mèo ngày xưa đến cổng nhà Vua đã chết khiếp. Giờ họ hàng nhà Vua ấy đã chuyển ra ngoài ở, có 6 căn nhà ngay gần đó, để dinh thự lại làm nơi tham quan du lịch cho du khách.


Cột cờ Lũng Cú

Điểm cực Bắc của Tổ Quốc là nơi này. Lá cờ rộng 54 m2 luôn tung bay. Các anh bộ đội biên phòng ở chốt bảo là nhanh phải thay cờ lắm, rách và bạc màu luôn luôn. Cột cờ trên đỉnh núi, khi tới chân núi, qua cửa đồn biên phòng là rất nhiều trẻ em chạy theo xe ô tô. Đường lên đỉnh núi vòng vèo, các em cắt rừng chạy thẳng, thế là gặp nhau ở chân núi nhưng người đi ô tô lên đến nơi thì người chạy bộ đã ở trên đó lâu rồi. Đoàn mình mua một túi kẹo các loại to đùng, lên chia hết vèo, địu cả em đi nhận kẹo nhé.


Ai lên đến Cột Cờ đều muốn ngồi đây một chút. Đỉnh núi cao, phóng tầm mắt được bốn phía. trời trong xanh, mây trắng, bản làng cuối cùng của VN ngay dưới chân, ở đó, có các cụ già không hề biết nói tiếng Kinh.

Tượng Bác ở Mèo Vạc
Từ Đồng Văn sang Mèo Vạc, qua đỉnh dốc Mã Pì Lèng nhớ dừng lại, nơi có thể nhìn thấy dòng sông Nho Quế mảnh như một sợi chỉ dưới chân núi. Cảm giác đứng đây thật tuyệt, nhìn xuống là vực thẳm, giơ tay với tận trời... Mã Pì Lèng, ấy là sống mũi của con ngựa, đi trên Mã Pì Lèng nguy hiểm như đi trên sống mũi của con ngựa, một bên là vực, một bên là sườn núi. Lần đầu tiên đi qua đây, hồi ấy đường còn nhỏ hơn bây giờ nữa chứ, mình thậm chí không dám thò mặt nhìn ra ngoài, vì cảm giác giơ tay là với sang đến sườn núi bên kia...

Thị trấn Mèo Vạc nhỏ xinh và sạch sẽ, đến nỗi mọi người thốt lên, không ngờ nơi heo hút này có một thị trấn xinh đẹp và sạch sẽ đến thế. Cuối xuân, vẫn còn những cây đào phai khoe sắc giữa những áo chàm, váy hoa rực rỡ. Giữa thị trấn có tượng Bác Hồ bằng đồng, xây cao trên đỉnh núi đá nên đứng ở vị trí nào cũng nhìn thấy cả. Như một điểm nhấn, một nét riêng chỉ Mèo Vạc.

Anh xã nhà mình được sinh ra và lớn lên ở đây, nhà ở ngay đằng sau, phía bên phải của tượng đài. Buồn cười nhất là khi mới học vỡ lòng, một hôm đi học về đã dẫn ngay 1 bạn gái người Mèo vào hàng phở, ăn xong bảo chủ quán, tý nữa mẹ cháu ra trả tiền nhé. Buồn cười hơn nữa là hơn 20 năm sau, mình lên đó dạy học 2 tháng, thế nào mà lại chủ nhiệm đúng lớp cô bạn ấy, và lại chính cô bạn ấy nói với mình về kỉ niệm này, he he he, chuyện hay quá đi mất !

Còn nhớ lần công tác ở đây 2 tháng hè, một lần mình ngơ ngẩn chạy theo một anh Mèo, sáng thì anh ta đuổi 2 chú lợn con ụt ịt xuống chợ, mỗi con bé xíu độ 2 -3 kg gì đó thôi, không hiểu sao có thể đi từ tận núi nào xuống, trưa lại thấy đuổi chạy về qua chỗ mình, chắc là không bán được, mình lại chạy theo xem 2 con lợn leo núi kiểu gì. Lợn Mèo buồn cười quá. Nếu bạn ở đây vào tối thứ 7 hay chủ nhật, đi đường nhớ cẩn thận, vì các anh Mèo mặc quần áo tàpủ đen sì say rượu nằm lăn quay ở đường. Hic hic, một lần mình đi vấp phải một anh, mình la oai oái, còn anh ta vẫn ngủ khì khì... Anh nào may có vợ thì vợ ngồi cạnh canh cho ngủ, không có ai canh thì cứ nằm ngủ giữa đường, bao giờ tỉnh thì về.
Nếu đến Mèo Vạc vào đúng dịp 27/3 âm lịch, vào thăm Chợ tình Khau Vai. Hồi ấy, (năm 1998), cậu học trò mình đã bảo, cô ơi, chợ tình ngay đầu hồi nhà bọn em mà, nhưng mấy năm nay người Kinh và Tây balô lên nhiều lắm, họ (những người đi chợ tình truyền thống thực sự ấy) cứ dịch dần vào núi thôi. Không hiểu đến giờ ra sao, chắc "bản sắc" mai một nhiều lắm rồi.

Tắm ở HG
Khi lên thăm HG, trước khi đến thị xã xinh đẹp này khoảng hơn hai chục cây số, bạn dừng lại vào tắm suối khoáng Thanh Hà cho giũ hết mệt nhọc đường xa nhé. Lên thị xã có tắm nước thuốc của người Dao Đỏ nữa, ngâm mình trong những thùng gỗ to (to hơn thùng tắm sữa dê của vua Mèo nhiều), nhâm nhi hương núi rừng...

Chợ huyện vùng cao
Cuối cùng, chú ý thêm là khi lên lịch đi Hà Giang phải luôn nhớ dành một ngày chủ nhật ở vùng cao nhé. Chợ huyện vùng cao (Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc) có những thứ mà không bắt gặp được ở đâu khác.

Món thắng cố này luôn là mục đích của mình. Chuẩn bị đi vùng cao là hô ầm ầm, nhất định lần này ăn một bát thắng cố, nhưng chưa lần nào ăn được một miếng.


Chẳng bao giờ bạn có thể bắt gặp một hàng bán gà hay như thế này cả. Cứ ôm vào lòng thế thôi, ai muốn mua thì hỏi, trả đủ tiền thì mang đi, không thì đứng đến hết chợ lại mang về, chủ nhật tuần sau lại đi bán.

Rau cải Mèo này thì chả cần quảng cáo rau sạch gì cả. Đến nước để tưới rau cũng là chuyện khó nữa là. À, mà hình như ở đó gọi là cải nương (mọc trên nương) cơ, ít người gọi cải Mèo như mình.


Với những cô gái Mèo xinh tươi, áo váy sặc sỡ vì đi chợ luôn là đi hội.


Có bao giờ bạn tìm được một sự e ấp đáng yêu thế này ở dưới xuôi không ? Khi thấy mình giơ máy ảnh lên là bạn ấy cứ thế này, không ngẩng mặt lên cho đến khi mình đi xa.



Khi mình ngồi viết entry này, mọi người đang diễn tập ở sân vận động để chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai, có anh bạn trêu, thế là đáng tiếc cho em đấy nhé, bây giờ bọn anh cũng là thành phố như em rồi. Mình cũng thấy rưng rưng, mừng cho vùng đất ấy, nơi mình gắn bó một thời tuổi trẻ, nơi có thật là nhiều lưu luyến.

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Cùng các chị

Vẫn dõi theo và biết tin về các chị, các anh trong nhóm chơi ngày ấy, và sống cũng chẳng cách xa nhau nhiều, thế mà... hì hì hì, lâu lắm chẳng gặp nhau gì cả ! Mấy hôm nay mới "nhặt được mấy cái lông ngỗng", lần giở kí ức, em viết ra đây mấy bài thơ của các chị. Hic hic, em chúa lười nghĩ, chỉ thích đọc thơ tình lãng đãng tý thôi.

THỜI SINH VIÊN
Cao Hồng
Thời sinh viên
Cái thời hay đùa hay trầm lặng
Cái thời giữa đêm vùng dậy chép vần thơ
Thời biết san sẻ cùng bè bạn
Những hạnh phúc riêng, những nỗi buồn

Thời vô tư nhuốm màu suy nghĩ
Biết khóc thầm, đau khổ trước tình yêu

Thời hay nói chữ
Cãi nhau hoài về một ý thơ

Thời áo trắng không mấy khi dính bụi
Trang sách mở ra như cửa sổ tâm hồn

Thời sinh viên
Thời tôi chập chững - Bâng khuâng - Xao động
Bước vào đời


NHỚ ÔNGA BÉCGÔN
Thuý Quỳnh
"Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau"

Câu thơ thuở ban đầu
Lặn vào tim cháy bỏng
Một trời xanh lồng lộng
Cánh chim bay nơi đâu

Những ngày ta bên nhau
Cuộc đời chưa gian dối
Những ngày ta xa nhau
Ai là người có lỗi ?

Tháng năm đời trôi nổi
Tuổi như sóng dập dềnh
Một biển xanh thăm thẳm
Đâu bến bờ yêu tin

Dạt bên bờ Lãng quên
Bàng hoàng trông nỗi nhớ
Chiều hoàng hôn rực lửa
Ngôi sao xanh lại tìm

Ai ta thầm gọi tên
Giữa đêm dài khao khát
Ai ta trao nụ hôn
Dưới sóng trăng dào dạt

Tình yêu là khúc hát
Ta say đắm cất lời
Chỉ một lần trót dại
Tình yêu bay xa rồi...

CÓ MỘT NGÀY
Quyên Quỳnh
Cái ngày... chúng ta không còn nhau
Cái ngày dạo bước bên người khác
Dưới vòm xanh xưa và cỏ non và cát
Anh có nhớ rằng xưa đã yêu em ?

Cái ngày... chắc anh đã quên
Vì bên anh bây giờ là người khác
Anh lại nói những lời khao khát
Có nhớ được rằng xưa đã nói cùng em

Kỷ niệm một thời, thôi xin hãy quên
Cũng chẳng nhớ mà buồn, thật thế
Có thể dấu khi không cần không thể
Mình chẳng là mình khi ấy nữa đâu

Chỉ đừng quên khi trăng sáng trên đầu
Đêm rằm ấy có mưa vàng rắc nhẹ
Vầng trăng ấy vẫn tròn và sáng thế
Dẫu quên em, xin đừng nỡ dối lòng

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Tết trung thu ở Làng trẻ em SOS Hà Nội


Tối qua, rằm trung thu, các anh chị sinh viên trường ĐH Mỏ Địa chất, ĐH Tài Chính, Học viện Báo chí Tuyên truyền đã vào Làng trẻ em SOS Hà Nội tổ chức ĐÊM HỘI TRĂNG RẰM cho trẻ của Làng. Có rất nhiều trò chơi, các tiết mục văn nghệ đã được các anh chị cùng các em trong làng tập luyện và biểu diễn tại đây. Nào múa sư tử, rước đèn, dạ hội thời trang, ca nhạc...


Các anh chị đã trang trí sân khấu cầu kì và đẹp mắt.

Có cả Chú Cuội và Chị Hằng vui chơi cùng các em.

Một tiết mục của các em cùng chị sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền, bài hát Cây đa quán dốc. Tiết mục này không có sự chuẩn bị gì cả, chị sinh viên đang hát, có mấy em bé thích quá, cứ thế chạy lên sân khấu đứng hát cùng.

Rồi tranh nhau chơi trò chơi cùng Chị Hằng. Ai cũng muốn mình được Chị Hằng gọi trước cơ.

Trong Làng trẻ SOS Hà Nội có 16 gia đình, mỗi gia đình có 1 bà mẹ, nuôi từ 8 - 10 con. Trung thu năm nay, mỗi nhà được phát 450 000 đồng để mua hoa quả bày cỗ cho các con. Còn bánh, đã được các cơ quan, các đơn vị khác vào tài trợ, mỗi nhà cũng được chia từ 7 đến 8 cái bánh. Thế là có một mâm cỗ trung thu rồi. Mẹ đã bày cỗ xong ngồi đợi các con về phá cỗ.

Mẹ đang hướng dẫn con lấy chuối chấm cốm để ăn.

Còn đây, là một bà mẹ khác với mâm cỗ khác. Với số tiền được phát, mỗi bà mẹ luôn cố gắng sao cho mâm cỗ nhà mình đẹp nhất, có nhiều món nhất.



Đây là các mâm cỗ trung thu của các gia đình. Hiện nay, gia đình nào cũng có các con đã lập gia đình riêng, ra sống tự lập. Những ngày tết, các anh chị ấy lại về, giúp mẹ bày cỗ, mua thêm chút quà cho các em.

Thế nên, mỗi mâm cỗ lại có thêm những tác phẩm xinh xinh thế này.

Mẹ Nhân đang ngồi trước mâm cỗ của nhà, rất nhiệt tình mời khách cùng tham gia phá cỗ với nhà mình.

Đây là bé Hậu, bé đã được mẹ Nhân nuôi từ khi còn mấy ngày tuổi. Giờ Hậu rất yêu và quấn quýt mẹ Nhân.

Chiếc vương miện này là quà của các anh chị trong nhà, cùng được một mẹ nuôi nấng, giờ các anh chị đã ra ngoài sống tự lập, tết trung thu về thăm mẹ, mua quà cho các em.

Em bé bị chị thổi khèn vào tai nhưng lại cười rất tươi, chắc tiếng ầm ĩ trên sân khấu rất lớn nên có thêm cái còi chĩa vào tai nữa cũng chẳng hề hấn gì.

Đèn của em bị hỏng rồi, chị ơi mau mau sửa để em còn chơi với các bạn nào.


Sau một hồi chạy nhảy và ăn uống, các con nóng quá, mẹ lại đứng lên, cầm quạt quạt cho các con. Ồ chị ơi, dừng quạt chút nào, lúc quạt quay vào ảnh cứ mờ hết cả đi...

Chỉ có 450 000 đồng, cộng thêm mấy cái bánh dẻo bánh nướng cho mỗi gia đình, các bà mẹ đã sắp xếp cho các con có một mâm cỗ trung thu thật đầy đủ. Các anh chị sinh viên, với các trò chơi, các tiết mục văn nghệ đã làm nên một trung thu thật vui, và sẽ là những kỉ niệm đẹp đi theo các con suốt tuổi thơ và trong cuộc đời này.

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Ngày 22 tháng 9


NĂM 1991

Ngày này năm ấy, có một cô bé "bến nước cầu ao em lạc lối..."


Chả hiểu sao cô dâu xinh hơn chú rể nhiều thế nhỉ ? Cái mũ đội đầu lệch lạc hết cả rồi kìa.

Cái giường cưới ngày ấy thật đơn sơ, mình cũng chả kịp suy nghĩ gì về những điều này cả. Hic hic, có lẽ vì thế mà bao nhiêu lần chuyển nhà là bấy nhiêu lần mình mua giường mới.

Sau một ngày mệt nhọc, mũ và hoa cài đầu của cô dâu tơi tả cả ra, thế mà vẫn được ai đó tư vấn thêm một kiểu ảnh này nữa.

Sau đám cưới, hình như mình thích nhất cái ảnh này, lí do là tại cái mũ trên đầu cô dâu thì phải.

Pha tình củm trước mặt mọi người để chụp ảnh, xong rồi vẫn xẩu hổ gần chết, he he he


VÀ 10 NĂM SAU...

Mọi người bảo bây giờ mới ra dáng cô dâu chú rể đây.

Đúng là cô dâu thì tự tin hơn thật.

Ngày ấy kiêng chụp ba người, nên kiếm thêm cô cháu gái vào cho đủ đội hình. Nó cũng hớn hở từ sáng để đi chụp ảnh cùng bố mẹ.

Chuyện tình củm kiểu này giờ có vẻ sành điệu hơn, hi hi, ít nhất là phải diễn đến mấy lần các bạn chụp ảnh mới kêu, thôi, xong rồi, thế mà không thấy "ngượng gần chết" nữa.

Ơn trời, sau 10 năm vẫn còn cùng nhìn về một hướng. Lại còn cầm tay nhau nữa chứ.


VÀ 15 NĂM SAU...


Lần này không kiêng chụp 3 nữa, Nó đã cao hơn cả bố và mẹ rồi.

Lại có thêm 1 cái ảnh, cô dâu và chú rể vẫn cùng nhìn về một hướng nhỉ ? He he

Cô dâu này trông mơ màng quá, không hiểu còn lâng lâng giữa đám hoa hồng kia thật hay không, hay là do kỹ thuật số đặt cô ấy vào đấy thôi ?

Nó trông đã ra dáng một chàng trai rồi đấy chứ nhỉ ?

He he, trông cô dâu 15 năm sau có vẻ xinh hơn cô dâu ngày ấy, do kỹ thuật số đấy mà...


VÀ NĂM 2010, 19 NĂM SAU NGÀY ẤY

Hôm nay, ngày 22 tháng 9 dương lịch lại cũng là ngày 15 tháng 8 âm lịch, giống hệt 19 năm trước. 19 năm trước Nó còn ở tận đẩu đầu đâu, còn nay, Nó đã bước vào cổng trường đại học. Thời gian nhanh thật là nhanh.

Lại một lần 19 năm nữa thì ngày 22 tháng 9 dương lịch lại đúng là ngày 15 tháng 8 âm lịch. Cuộc đời có được bao nhiêu lần thế này ?