Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

Chuyện bây giờ mới kể

Có một chuyện mà mẹ không dám nói ra, không dám chia sẻ cho mọi người biết. Hôm nay thì đỡ đỡ ngại rồi, vì Nó đã đỗ rồi.
Hihihi, chuyện là Nó đã có 1 cô bạn, Nó gọi là NY hẳn hoi nhé, ghi trong ĐT lại còn Heoxinhxinh nữa chứ. Bố thì gọi là Hoa Quả Sơn (vì tên Hoa, lại tuổi Khỉ). Mẹ cũng nhất trí với bố, thế là cứ HQS mà gọi thôi.
Buồn cười cái hôm HQS nhắn tin chia tay, Nó nằm lăn ra sàn nhà khóc rống rít lúc 11h đêm làm mẹ hoảng hồn. Thì ra HQS sợ 2 đứa trượt ĐH nên nhắn tin thế, để tập trung vào học, nào ngờ Nó khóc kinh ! Cuối cùng, hình như mẹ có can thiệp tý xíu, rồi cũng ổn ổn. Nó hứa với HQS lần thi thử tới sẽ đạt 5-6 điểm môn Lí, HQS mới thôi ko chia tay (hì, buồn cười quá !). Hôm sau mẹ thấy cái bánh Nguyễn Sơn (hic, 8/3 mà). Thế rồi từ đó HQS gần gũi với nhà mình hơn.
Mấy bác Nó cứ kêu trời, lớp 12 mà iu đương gì thì chết. Mẹ lo lắm, mà cũng ko dám chia sẻ nhiều nữa, vì ai biết cũng hỏi luôn một câu : Trời, lớp 12 vậy thì học sao, đỗ sao, sao lại để cho Nó như thế ? Câu này mẹ không thể trả lời được. Mẹ đành làm bạn với Nó để nghe Nó kể chuyện, và để điều chỉnh những lúc mưa nắng thất thường của 2 đứa, sao cho đỡ ảnh hưởng tới thời gian học nhất. May mà HQS chăm học, mẹ nhờ HQS nhắc Nó học, thấy hiệu quả nên thỉnh thoảng lại thăm hỏi chuyện iu đương tý. Hic, khéo mà không có HQS học cùng, chắc gì Nó đã đỗ (ấy mẹ cũng đã có lần nghĩ thế đấy !). Hì, hoá ra đàn ông con trai yếu đuối hơn phụ nữ nhỉ ? Có lần mẹ nghe thấy HQS nói với Nó : Bảo rồi, không đỗ thì bb luôn. Hic, chắc tại câu này nên Nó sợ, Nó cố học đến đỗ, chứ không phải tại câu của mẹ rồi.
Giờ thì cả Nó và HQS cũng đã đỗ rồi. Nhưng quả thật, mẹ được một phen hú vía, bây giờ mới dám nói ra !

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Biết điểm

Chẳng biết kể lại chuyện cả nhà biết điểm thi ĐH của Nó thế nào nữa nhỉ ? Đại khái là Nó đã đỗ. Mẹ bảo, cảm xúc không rõ rệt nữa. Bố bảo, thế là xong một chuyện. Nó bảo, con đã bảo là con đỗ mà, làm gì có thằng nào tên là trượt ở đây. Ông, bà, các bác, các anh chị, rồi bạn bè bố mẹ... hỏi thăm, chúc mừng... Điện thoại ngày hôm đó, hôm sau nữa reng reng suốt...
Nó là một trong những đứa không có sự chăm chỉ, điều này thì chính Nó cũng thú nhận. "Con công nhận là con lười học mẹ ạ, nhưng nhiều đứa học chăm hơn con mà điểm vẫn thấp hơn con kia !". He he he, chính thế mà điểm của Nó chỉ vừa đủ đỗ, không thừa nhiều (ấy, hình như Nó đi thi cũng luôn may hay sao ấy). Lý 5,5 (he he, sẽ có nhiều bác kêu, con mẹ Th. mà Lý 5,5 thôi à) ; Toán 6 (may mà được học toàn các thầy ác, nếu không chắc 3, 4 điểm mất) ; Vẽ 7 (theo lời cô giáo dạy vẽ thì Nó không tiến bộ nhiều vì đã đi học vẽ 1,5 năm ở nhà cô). Tính theo kiểu nhân hệ số của Khoa KT thì Nó được 25 điểm. Tuy chưa có điểm chuẩn nhưng theo như thống kê thì có 136 bạn hơn điểm Nó, 31 bạn bằng điểm Nó. Mà Khoa KT lấy những 300 bạn, vậy thì chắc chắn là Nó không trượt rồi ! He he, Nó đã có những lời hẹn trao thưởng, tất nhiên không phải từ bố mẹ nhé ! Vì bố mẹ bảo, cũng giống như thi lên lớp thôi, có khó hơn một tẹo (thực ra thì bố mẹ hồi hộp và lo lắng lắm lắm). Mẹ lúc nào cũng chỉ doạ Nó một câu là : Mẹ đi thi chưa bao giờ trượt cả, cho dù chỉ là 1 môn học ở ĐH, chỉ trừ khi thi HSG thì là được giải hay không được giải mà thôi. Hic hic, khéo mà câu này lại làm Nó sợ, Nó cố gắng đạt đủ điểm đỗ nhỉ ?

Tóm lại, thế là Nó đỗ rồi !

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

Hội Chen

Nguyễn Văn Chương

Cất ở nhà cái máu ghen
Rủ nhau ta đến Hội Chen Nga Hoàng
Đêm nay tháo khoán cả làng
Cái Nường, cái Nõn rộn ràng xôn xao
Lư trầm hương án thì cao
Nẻo tình thì thực, khát khao thì gần
Tối như bưng cả mắt Thần
Còn ai bắc cái đồng cân làm gì !
Trống tùng, chiêng cũng bi ly
Cái bao lỏng trước, yếm thì tuột sau
Tay dài, chân cũng rướn mau
Xổ đâu khăn lượt, rơi đâu mất hài
Chen nhau thích cánh nghiêng vai
Mặc ai hổn hển, mặc ai thì thào
"Sáo làm sương" sướng làm sao
Hẳn rồi đồng trũng bãi cao được mùa
Hẳn rồi hồ lắm tôm cua
Hẳn rồi... đến Bụt trên chùa cũng say
Nhà gianh nhà ngói gì đây
Cả năm có một đêm nay... tắt đèn

Cất ở nhà cái máu ghen
Rủ nhau ta đến Hội Chen Nga Hoàng
Đêm nay...


*** Nga Hoàng - tên nôm gọi là làng Ngà, Quế Võ, Bắc Ninh, nơi có Hội Chen nổi tiếng


Nhớ Nguyên Tiêu năm nay, một mình lang thang Văn Miếu, không điện thoại, không máy ảnh... túm lại chỉ có mỗi cái bút, may sao có bài thơ anh Trần Doanh tặng mới in trên một mặt giấy, hic hic hic, có cái để mình chép thơ. Nguyên Tiêu năm nay có thêm tiết mục in thơ của các miền trưng bày thành Vườn thơ, ý tưởng hay, mỗi tội, đến hội rồi vẫn còn đang phải trưng bày tiếp, nên chả hiểu cái tỉnh mà mình muốn đọc có được có mặt nữa hay không !

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Tặng mợ Ninh

Sang xuân này tôi đã bảy mươi
Con cháu trưởng thành được thảnh thơi
Tết đến cháu con về đủ mặt
Gia đình sum họp thật đông vui

Nhìn đàn con cháu đều thành đạt
Đoàn kết xóm làng giữ gia phong
Thân tình bạn hữu năng lui tới
Trò chuyện vui vầy, thoả ước mong

Gắng tập dưỡng sinh khoẻ tuổi già
Việc nhà, việc phố vẫn tham gia
Góp phần nhỏ bé xây đời mới
Non nước thanh bình thoả ý ta

01.01.Ất Dậu
Nguyễn Hoàng


Thời gian trôi nhanh thật, thế là bác mất đã được mấy năm rồi, tự nhiên hôm nay tìm thấy một di bút của bác, vội lưu giữ lại. Bài thơ viết đã được 5 năm, từ hồi mẹ 70, giờ đã 75, sao 5 năm trôi qua nhanh thế...

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

ỐI trời ơi...

Chưa thấy ai đi thi lãng tử như Nó !
Hôm nay thi Văn, môn khó khăn đối với Nó. Sáng sớm, có cô bạn nhắn : 7 tr nhé. Chả là khi thi tốt nghiệp, Nó cố viết 3 tiếng được 7 trang mà, giờ thi ĐH, chắc khó hơn, cũng nghĩ là cố lấy 7 trang. Chẳng ngờ Nó làm có 2 tiếng đã được 7 trang rồi, thấy đạt được mục tiêu đặt ra rồi, thấy vừa đến thời gian được ra rồi, thế là nộp bài ra sớm luôn. Về hỏi tại sao ra sớm, Nó kêu là nóng lắm, mà cũng không còn gì để viết ra nữa thì ngồi làm gì. Trời ạ, lại còn bảo, khi con viết được 6 trang rồi, thằng bên cạnh còn chưa được 1 trang, nó choáng với con đấy chứ. Hihihi, cái thằng dốt văn, thi thêm khối D lại còn có đứa choáng vì Nó làm Văn nhanh quá! Hic, chắc bạn đó đỗ khối A rồi, thi thêm D cho vui đây mà.
Hoá ra Nó đi thi, hôm nào cũng có chuyện để kể về bạn bên cạnh nhỉ. Hôm thi Toán khối V, bàn có 3 bạn, 1 bạn ra sớm vì không làm được bài, một bạn ngủ cũng vì không làm được bài, còn lại mình nó làm bài, hichichic, toàn ngồi cạnh bạn như thế thì ngó ngoáy làm sao được nhỉ ?
Mẹ hỏi, thế làm bài Văn thế nào mà tươi thế ? Nó bảo : Con nghĩ là con làm tốt nhất có thể rồi. Có 2 điều con làm được mà con thấy hay. Này nhé, bài luận về đạo đức giả, con dẫn chứng, trong bài phát biểu tại bang Ô-hai-ô, Tổng thống Mỹ Ô-ba-ma có nói rằng, chúng tôi luôn luôn làm đúng như những gì đã nói, chúng tôi quan niệm làm không như lời đã nói là đạo đức giả. Ô hô hô, bố mẹ ôm bụng cười, hỏi sao viết thế, nó bảo thầy giáo bảo làm theo kiểu ấy, với 1 anh khoá trên cũng xui làm như thế.
- Thế còn điều gì hay nữa ? - Điều này thì hay thật mẹ ạ, con nghĩ ít đứa làm được như con đấy. Con nói rằng Lốt-ca mặc áo choàng đỏ vì không muốn kẻ thù nhìn thấy máu của mình chảy, như các chiến binh HyLạp ấy, con xem kênh HBO con thấy người ta ví như thế hay hơn là lí do giống dũng sĩ đấu bò tót ! Hic, đến đây thì bố mẹ chịu rồi. Không hiểu gặp phải thầy cô nào chấm Văn đây, kiểu chấm Văn bê nguyên xi đáp án thì khéo con mình 2 điểm !
Bố mẹ muốn Nó thi khối D, đỗ khối D vì đó là ngành bố mẹ chọn, bố mẹ thích. Còn Nó thi khối V vì Nó thích, Nó chọn. Và Nó bảo chỉ đi thi cho vui lòng bố mẹ thôi, chứ có đỗ khối D, trượt khối V Nó cũng chả muốn đi học ngành đó tẹo nào. Ồ, không hiểu ai đúng nhỉ, hay bố mẹ lại cứ muốn áp đặt Nó đây ?
Cầu trời cho Nó đỗ.